Tiếng Lòng Ta–bài viết “Đứng Trên Tất Cả” trong tiểu đoạn 1- CON ĐƯỜNG NGƯỢC DÒNG-PHƯƠNG TIỆN THIỆN XẢO, chúng tôi đã giới thiệu sơ lược vài nét về tác giả Vĩnh Hảo.
Qua tiểu đoạn 2 – KÍNH TÍN VÀ PHÂN BIỆT – CHÂN SƯ VÀ TÀ SƯ, Tác giả đã hướng dẫn người Phật tử sơ cơ chúng ta làm sao phải tìm cho mình một vị chân sư học đạo. Đến tiểu đoạn 3 V Ô NGÃ TRONG NẾP SINH HOẠT, Tác giả đã lấy lời Phật dạy khuyên chúng ta phải phá bỏ kiến chấp về cái ngã : “Tu tập theo Phật giáo là tiến trình của sự lột bỏ (nhanh hay chậm, hoàn toàn hay từng phần) sự vận hành tồn tại của cái ngã đó. Tất cả các pháp môn tư tập từ cao đến thấp của Phật giáo đều quy hướng về tự tánh Không, tức là phá bỏ mọi kiến chấp về cái ngã (cái ta), ngã sở (cái thuộc về ta), pháp (một cái gì ở ngoài ta mà ta đang hướng đến hay chối bỏ, nghĩ rằng ta đạt được nó hoặc ta đang vượt qua nó…)“
Vĩnh Hảo cũng trưng dẫn 11 điều, mỗi điều nó có giá trị như một cảm nang cho chúng ta có thêm kiến thức nhận định về một số “Tà Sư” mà nếp sinh hoạt hàng ngày của họ biểu lộ rõ ràng khuynh hướng bảo vệ và nuôi lớn tự ngã, hầu chúng ta có thể tránh và rời xa lánh họ. Tiêu biểu nhất về hiện trạng đất nước và trước thực trạng xẫ hội hỗn loạn, đạo đức suy đồi tại Việt Nam, Tác giả đã có lời nhận địng trong điều 11: “. Khi một vị thầy sợ hãi dư luận quần chúng, sợ hãi sự mang tiếng cho cá nhân mình, sợ hãi sự phiền hà rắc rối cho đời tư mình mà ngoảnh mặt với điều thiện nên làm, làm ngơ trước điều ác đang làm khổ những đồng loại chung quanh mình, thì vị thầy ấy chưa có được tâm vô úy, chưa có được tâm vô úy có nghĩa là vị thầy cấy hãy còn nuôi giữ một thứ bản ngã to lớn, co rút trong cái vỏ của vị kỷ, cầu an. Điều này, cũng chứng tỏ vị ấy chưa có được sự mãn tuệ của kẻ thực hành bồ tát và cũng chưa phát triển đúng mức lòng từ bi của mình đối với chúng sinh…”
